Isabella Bird và Nhật Bản thời Minh Trị: Những chuẩn bị cho hành trình khám phá
Bài viết tái hiện hành trình chuẩn bị của Isabella Bird cho chuyến khám phá Nhật Bản thời Minh Trị (1878), hé lộ những thách thức và sự khác biệt văn hóa qua hành lý của bà, mang đến góc nhìn về xứ Phù Tang xưa và tinh thần thích nghi.
Trả lời nhanh
Isabella Bird đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho chuyến đi Tohoku và Hokkaido năm 1878, mang theo gần 50 kg hành lý bao gồm giường gấp chống côn trùng, ghế ngồi, thực phẩm và bản đồ. Điều này cho thấy Nhật Bản thời Minh Trị còn thiếu thốn tiện nghi và khó khăn trong việc di chuyển, cung cấp cái nhìn độc đáo về cuộc sống và văn hóa xứ Phù Tang cách đây hơn một thế kỷ.
Mục lục bài viết
Hơn một thế kỷ trước, vào thời kỳ Minh Trị đầy biến động, một nữ du khách người Anh đã thực hiện chuyến hành trình phi thường xuyên suốt Nhật Bản. Những ghi chép chi tiết về sự chuẩn bị của bà không chỉ hé lộ tinh thần phiêu lưu mà còn phác họa rõ nét bức tranh đời sống và cảnh quan xứ Phù Tang thời bấy giờ.
Khởi hành từ Tokyo: Một hành trình đầy thử thách
Vào ngày 10 tháng 6 năm 1878, tức năm Minh Trị thứ 11, nhà thám hiểm người Anh Isabella Bird đã hoàn tất mọi công tác chuẩn bị tại Tokyo và bắt đầu chuyến hành trình dài ngày tới vùng Tohoku và Hokkaido. Đây là một hành trình đầy tham vọng, bởi phần lớn tuyến đường sẽ đưa bà đi qua những vùng núi non hiểm trở, nơi nguồn cung cấp lương thực và vật dụng thiết yếu vô cùng khan hiếm. Bà không thể trông cậy vào việc tìm kiếm đồ dùng dọc đường, mà phải tự túc mọi thứ từ thủ đô. Toàn bộ trải nghiệm và những quan sát của bà sau này được ghi lại trong cuốn hồi ký nổi tiếng “Unbeaten Tracks in Japan” (Những nẻo đường chưa ai đi ở Nhật Bản), một tài liệu quý giá về Nhật Bản thời kỳ mở cửa.
Hành lý của nhà thám hiểm: Sự kết hợp giữa tiện nghi và thực dụng
Để đối phó với những thách thức của chuyến đi, Isabella Bird đã chuẩn bị một cách vô cùng kỹ lưỡng. Tổng trọng lượng hành lý của bà lên tới gần 50 kg (110 lbs), cộng thêm hơn 40 kg (90 lbs) hành lý của trợ lý Ito, đây là khối lượng tối đa mà một con ngựa thồ Nhật Bản có thể mang theo. Hành lý được đựng trong hai chiếc hộp đan mây sơn màu, lót giấy và bọc vải chống nước, được thiết kế đặc biệt để treo cân bằng hai bên lưng ngựa. Trong số các vật dụng mang theo, nhiều món đồ cho thấy sự khác biệt rõ rệt về tiện nghi so với phương Tây. Bà mang theo một chiếc ghế gấp, bởi theo lời bà, trong các ngôi nhà Nhật Bản thời đó, 'không có gì ngoài sàn nhà để ngồi, và thậm chí không có bức tường vững chắc để tựa lưng.' Điều này ám chỉ các ngôi nhà truyền thống với sàn tatami và vách ngăn di động shoji hoặc fusuma. Ngoài ra, bà còn có một chiếc gối hơi dùng khi đi xe kéo (kuruma), một bồn tắm cao su, ga trải giường, chăn và quan trọng hơn cả là một chiếc giường bạt gấp nhẹ có thể lắp ráp trong hai phút. Chiếc giường này cao khoảng 76 cm (2,5 feet), được kỳ vọng sẽ 'an toàn khỏi bọ chét' – một vấn đề phổ biến tại các nhà trọ truyền thống. Về lương thực, bà chỉ mang một lượng nhỏ cao thịt Liebig, gần 1,8 kg (4 lbs) nho khô, sô cô la (dùng cả để ăn và uống) và một ít rượu mạnh phòng khi cần. Trang bị cá nhân còn bao gồm yên ngựa và cương Mexico của riêng bà, một lượng quần áo hợp lý (trong đó có một chiếc áo choàng rộng để mặc buổi tối), nến, bản đồ Nhật Bản khổ lớn của ông Brunton, các tập san của Hội Châu Á Anh ngữ và cuốn từ điển Anh-Nhật của ông Satow. Trang phục du hành của bà là một bộ đồ ngắn làm từ vải tweed sọc màu bụi, đi kèm với đôi bốt da buộc dây chắc chắn và một chiếc mũ tre hình bát úp lớn, có khung nhẹ bên trong để vừa vặn với trán.
Ý kiến bạn đọc
Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận — bấm Gửi sẽ hiện cửa sổ đăng nhập.
Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến.